Nguồn gốc của môn thiền quán xuất phát từ phương Đông và đã bắt rễ sâu vào đời sống tâm linh. Trong lịch sử, các môn đồ Phật giáo dùng thiền định như là một quá trình hợp nhất những lời giáo huấn tinh thần nhằm giác ngộ được mục tiêu của cuộc đời và đạt được sự giải thoát tinh thần tối hậu. Môn thiền quán đã được truyền nhập vào phương Tây chủ yếu là những kỹ thuật giải tỏa những nỗi bất an của thân thể và tinh thần.
Bất chấp việc biến tính sang đời sống trần tục, môn luyện tập về sự tỉnh giác cao độ, hay khả năng tập trung tinh thần minh mẫn tại mọi thời điểm, vẫn có thể làm trì hoãn quá trình lão hóa, theo một công bố trong tạp chí Biên niên sử của Học Viện Khoa Học New York xuất bản năm ngoái.
Khả năng thúc đẩy những cảm xúc tích cực của thiền định và hiệu quả của nó trong việc điều trị chứng căng thẳng và stress đã được lưu trữ trong tài liệu y khoa từ thập niên 1970. Việc giảm các mức độ stress kết hợp với thiền định sẽ làm chậm sự lão hóa và chết đi của tế bào.
Dưới sức ép hoặc trong tình trạng căng thẳng, cơ thể của chúng ta sẽ tiết ra nhiều hooc mon kích hoạt stress hơn, ví dụ như là cortisol và catecholamies. Phần gai nhọn của những hooc mon này được nối với những khúc đuôi đã bị cắt ngắn, biểu hiện sự lão hóa vật chất.
Những kết quả từ các công cụ chụp ảnh thần kinh và các phòng thí nghiệm hóa sinh đã xác nhận rằng những thay đổi trong họat động của não gây bởi thiền định cũng có thể làm giảm lượng hooc mon gây stress này. Người ta nghĩ rằng điều này có thể làm các khúc đuôi ít bị cắt hơn về cơ bản là làm tăng đời sống của tế bào.
Những cơ chế chính xác của hoạt động này hiện tại vẫn chưa được định hình; các nhà nghiên cứu vẫn đang thăm dò lĩnh vực sinh học của khúc đuôi tế bào này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét